Giáo dục

Phân tích nhân vật cô Hiền trong Một người Hà Nội chọn lọc hay nhất

Trong bài viết dưới đây Mua Hàng Hóa sẽ cung cấp một số mẫu phân tích nhân vật cô Hiền trong Một người Hà Nội hay nhất để các em học sinh có thêm ý tưởng về bài làm của mình.

1. Mẫu số 1

“Một người Hà Nội” của tác giả Nguyễn Khải là một tác phẩm tiêu biểu trong thời kỳ đổi mới của nền văn học Việt Nam được tin trong tập truyện cùng tên xuất bản năm 1990.

Cô Hiền là nhân vật chính xuyên suốt chiều dài câu chuyện. Qua hình ảnh cô Hiền, tác giả đã phác họa lên bao nhiêu tính cách tốt đẹp của con người Hà Nội, vẻ đẹp sâu thẳm trong tâm hồn, là hình ảnh tiêu biểu cho người phụ nữ Việt Nam trước bao nhiêu sóng gió, thăng trầm trong biến động lịch sử của đất nước.

Nhân vật “tôi” giới thiệu đôi nét về cô Hiền, nói lên những tâm tư, tình cảm sâu sắc dành cho cô Hiền – “Chị em đôi con dì ruột với tôi”.

Trong tác giả không có một chi tiết nào tác giả nói về ngoại hình cô Hiền mà chỉ giới thiệu về ngôn ngữ, tính nết, cách ứng xử của cô trong mối quan hệ với gia đình chồng con, với bạn bè, người thân, người ngoài xã hội.

Khi anh bộ đội Cụ Hồ, đứa cháu tò mò và tỉ mỉ vào hỏi cô về thành phần giai cấp, về chuyện tại sao cô không phải đi chiến trường thì cô rất thản nhiên tươi cười và bảo rằng chưa đủ tiêu chuẩn. Và cô cũng nói rằng cô có bộ mặt rất tư sản, một lối sống của tư sản nhưng lại không chà đạp, vùi dập, bóc lột ai cả thì làm sao thành tư sản được.

Khi nhiều bạn bè, người thân ngờ vực về việc tại sao cô không bị học tập thì cô nhẹ nhàng đáp trả “Các bà không biết nhưng nhà nước lại biết rất rõ”. Đúng là rất nhanh nhạy, khôn hơn các người bạn, và ông chồng. Trước đây, nhà cô cũng thuê một chị vú và một anh bếp làm việc. Chị vú trông coi, chăm sóc cho con của cô từ năm 19 tuổi đến tận năm 45 tuổi. Trong suốt khoảng thời gian đó, cô coi chị bếp, anh vú như người thân trong gia đình, đối xử với họ rất tử tế, nên cho dù sau này đã về quê làm chủ nghiệp hợp tác xã, anh bếp chị vú vẫn đến thăm cô rất thân tình. Dịp gì là cả hai anh chị cũng đều đem miến, rượu, gạo, đậu xanh lên biếu cô.

Trong chuyện làm ăn thì cái sự nhanh nhạy, thông minh của cô cũng hơn các bà bạn và ông chồng. Chồng cô dạy học ở một trường tiểu học, nhờ viết sách mà có thêm ít vốn liếng để tậu được hai ngôi nhà. Một ngôi nhà đang sinh sống và một cái để cho thuê ở Hàng Bún. Tháng 10 năm 1954, Hà Nội được giải phóng thì đến năm 1956, cô quyết định bán ngôi nhà đang cho thuê ở Hàng Bún cho một người bạn mới tham gia kháng chiến. Chỉ một năm sau đó, có một cán bộ tới gõ cửa hỏi thăm cô về thời cải tạo, nhắc tới ngôi nhà ở Hàng Bún, cô rất nhẹ nhàng trả lời rằng “Tôi mời anh tới ngôi nhà đó hỏi thẳng chủ xem họ nói gì. Nếu còn chút thắc mắc nào thì xin mời anh trở lại đây với tôi”.

Khi ông chồng cô không được phép mở trường tư thục, muốn mua một cái máy in nhỏ để làm kinh doanh, cô Hiền đã hỏi chồng rõ ràng về việc liệu ông ý có chịu được công việc không. Ông chồng vốn là người nhút nhát, vội rút lui ngay trước những câu hỏi rất đanh thép của vợ.

Cô Hiền cũng có công việc kinh doanh của mình, có một cửa hàng chỉ để bán một thứ hoa giấy. Các loại hoa giấy, lẵng hoa đan bằng tre…rất đẹp do chính tay cô tự làm, giá trị của nó rất đắt, nhưng lại chịu thuế rất nhẹ, chẳng bị mang tiếng tư sản, tiểu chủ gì cả giữa cái thời mà xã hội đang cải tạo đột biến và đấu tranh giai cấp đang đẩy mạnh. Cô Hiền quả là người thật không ngoan, cô rất biết cách ứng xử với thời cuộc. Chắc hẳn cô là người rất giàu kinh nghiệm sống, từng trải mới có thể nghĩ và làm ăn như thế, một đầu óc rất thực tế.

Cô Hiền có tính rất mẫn cảm, tế nhị và vô cùng sắc sảo. Khi nghe con gọi to “Mẹ ơi! Đồng chí Khải đến” thì cô gắt mắng con” Phải gọi là anh Khải, hiểu chưa”. Khi thấy người người chồng của mình đang nắm tay đứa cháu mà nó hồn nhiên hỏi: “Tại sao hôm chủ nhật tuần trước đồng chí không đến chơi, cả nhà con chờ cơm mãi” thì cô có thái độ quay người đi, thở dài một hồi. 

Cô Hiền là một người giữ được cốt cách của người Hà Nội, trải qua rất nhiều biến động thăng trầm của lịch sử. Cô có lối sống rất ngay thẳng, chính trực, thẳng thắn và giàu lòng tự trọng. Nét đẹp ấy được bộc lộ qua lời nói và hành động của cô trong đời sống hàng ngày. Đặc biệt được thể hiện qua câu chuyện về hai người con của cô xung phong đi bộ đội, chiến đấu và hy sinh cho sự độc lập của dân tộc. Khi anh Dũng – người con trai của bà có tinh thần ra trận, chi viện cho miền Nam ruột thịt. Cô tuy rất đau đớn nhưng cũng không lưỡng lự, do dự mà đồng ý ngay. Bởi cô hiểu rằng ngăn cản con chính là một cách để giết con, không thể nào muốn con trai sống trước sự hy sinh của bao bạn bè đồng trang lứa và cô cũng hiểu rằng ý thức trách nhiệm của một người công dân. Đến lượt đứa con trai thứ hai xung phong tiếp gót anh đi ra trận, đứa con trai thứ nhất từ khi ra trận cô chưa nhận được bất kỳ thông tin nào nhưng cũng không để cái sự ích kỷ, đau đớn của mình mà ngăn cản con thứ. Cô Hiền không phải là người không yêu thương con, cô rất muốn con trai của mình gặp gian khổ, khó khăn gì nhưng cô muốn dạy cho chúng một cách sống cao thượng, không được hèn nhát, sống bám vào sự hy sinh của người khác là đáng hổ thẹn. Nhân vật cô Hiền hiện lên là vẻ đẹp của người mẹ có ý thức trách nhiệm to lớn với đất nước, biết chia sẻ những nỗi đau thương, mất mát với gia đình khác. 

Cô Hiền còn là người luôn có niềm tin vào cuộc sống. Dù xã hội có biến động ra sao thì cũng không thể nào làm lay chuyển được ý thức của cô về những nếp sống văn hóa ngàn đời của con người Hà Nội. Cô quan niệm rằng văn hóa của thời nào cũng có những nét đẹp, vẻ đẹp riêng của mọi lứa tuổi. Đây chính là niềm tin mãnh liệt của cô vào những giá trị văn hóa lâu đời. 

Tác giả đã vô cùng tinh tế, đôi bàn tay tài hoa khi xây dựng nhân vật cô Hiền thành công trong ngôn ngữ kể chuyện đặc sắc, có tính cá thể hóa. Nhà văn ít tập trung miêu tả mà chủ yếu là kể, phân tích và bình luận ý kiến sắc sảo ý nghĩa. Giọng điệu trần thuật mang tính giàu kinh nghiệm, sự trải đời, mang đậm yếu tố tự truyện qua cái “tôi”. 

Tình cảm của đứa cháu, của nhân vật “tôi” cũng như của chính mỗi người bạn đọc thật là vô cùng thương xót khi một người có tính nết cao cả như cô Hiền lại chết đi. Những suy nghĩ của cô Hiền, của người cháu ở phần cuối tác phẩm làm cho giọng đọc thấm đẫm được vẻ đẹp thanh lịch, nếp sống văn hóa truyền thống, chất trữ tình triết lý của con người kinh kỳ được phác họa qua nhân vật cô Hiền, ta cảm thấy hình ảnh cô Hiền được tác giả Nguyễn Khải phủ bằng những lớp áng vàng chói sáng. Tác giả muốn gửi gắn những tính cách bền bỉ, giữ gìn những giá trị văn hóa ấy cho thế hệ sau. Để từ đó chúng ta thêm yêu quý và tự hào về đất nước, về con người Việt Nam. Nhân vật cô Hiền sẽ mãi mãi là hạt bụi vàng trong bề dày của văn hóa xứ sở.

 

2. Mẫu số 2

Nguyễn Khải là một cây bút tài hoa của nền văn học Việt Nam trong thời kỳ đổi mới, ông sinh năm 1930 và mất năm 2008, tên thật là Nguyễn Mạnh Khải. Tác giả được sinh ra và trưởng thành trong hai cuộc kháng chiến khốc liệt của nhân dân ta, đó là cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, do phải trải qua những khó khăn, thử thách nơi chiến trường nên ông đã thấm đượm được những giá trị nhân đạo, khắc họa rõ nét những nét đó trong các tác phẩm văn học của mình. Trong cả một cuộc đời sáng tác, Nguyễn Khải cũng có rất nhiều tác phẩm để đời viết về đề tài nông thôn xây dựng nếp sống mới, ông còn đặc biệt quan tâm đến tinh thần, tư tưởng, tính nết của con người hiện nay trước những biến động lịch sử của dân tộc. Và “Một người Hà Nội” là một trong những tác phẩm tiêu biểu.

Nội dung chính của “Một người Hà Nội” xoay quanh nhân vật trung tâm là cô Hiền, một người sinh ra ở Hà Nội và được tác giả ví như “Hạt bụi vàng” của Hà Nội. Trong truyện ngắn này, tác giả đã phát hiện ra rất nhiều những tính cách thanh cao, chiều sâu thẳm tâm hồn của con người Việt qua những giai đoạn thăng trầm của đất nước, mà cụ thể là của xã hội Việt Nam trong những năm kháng chiến, giải phóng và tiến lên xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền bắc. Trong bối cảnh đất nước đổi mới ấy, bên cạnh những mặt tích cực thì vẫn còn tồn tại rất nhiều hạn chế, mặt tiêu cực của xã hội cũ. Nhân vật cô Hiền được nhà văn xây dựng trong bối cảnh đổi mới đầy biến động đó, nhưng những tác động khách quan không thể nào tác động đến nội tâm của cô, mà trái lại, người đàn bà ấy còn hiện lên với bao tính cách đáng quý, phẩm chất cao thượng đặc trưng cho con người Hà Nội.

Sau khi đất nước được giải phóng, đất nước ta bắt đầu tiến lên xây dựng chủ nghĩa xã hội, phát triển nền kinh tế thị trường nhiều thành phần, Đảng và Nhà nước có chủ trương xóa bỏ những giai cấp tư sản, xây dựng chế độ công hữu. Hưởng ứng lời kêu gọi của Đảng, cũng như là hòa mình vào nếp sống văn hóa, đời sống kinh tế mới, nên chế độ tư hữu cũng như giai cấp tư sản bị mọi người tẩy chay nặng nề, tiến tới xóa bỏ, lập nền tảng cho chủ nghĩa xã hội. Và trong chủ trương đó, cô Hiền – một người Hà Nội gốc đi đầu trong phong trào, lối sống văn hóa mới. Cô Hiền trong những năm tháng đó đã đổi mới bản thân, cạo răng và uốn tóc, quần áo của cô đen trắng, đồng màu. Còn trang sức thì cô đã dùng bạch kim, đồ ngọc và hạt xoàn. Chính vì vậy mà qua cái nhìn của nhiều người cô chính là nhà tư sản thực thụ, và điều này cô không hề phủ nhận “Tao có bộ mặt tư sản, một cách sống tư sản…”.

Ngay từ ấn tượng đầu tiên, dù không cần biết cô có thật là tư sản hay không nhưng người đọc đã cảm nhận một cá tính vô cùng mạnh mẽ, bản lĩnh hơn người ở nhân vật cô Hiền. Bởi ở thời kỳ bấy giờ, khi mà tư sản đang bị tẩy chay mạnh mẽ, những người ở giai cấp đó có xu hướng che đậy thân phận của mình vì chỉ cần để lộ là có thể bị tịch thu tài sản, về mo. Nhưng trái lại, cô Hiền lại không hề làm như vậy, cô sống đúng với bản chất, con người thật của cô. Tuy có lối sống như một nhà tư sản thực thụ, mọi người có thể thấy điều đó, nhưng cô Hiền rất đàng hoàng, chính trực, tự tin vào bản thân mình. Cô khẳng định những gì cô có được chính bằng thực lực, cô chẳng chà đạp, vùi dập bất kỳ ai, vì vậy dù có giàu có thì cô chẳng phải là tư sản.

Qua sự ngay thẳng này của cô, ta có thể thấy được cô là người rất ý thức cao về bản thân mình, những lời đám tiếu, xỉa xói cô, không phải là cô không biết mà cô đáp trả lại những ý kiến đó bằng cách thừa nhận bản thân mình, cô biết rằng “Cây ngay không sợ chết đứng”, cô hiền vẫn sống thẳng thắn với con người mình, không vì những tác động đó mà thay đổi đi lối sống của mình. Cô Hiền cũng là một người nắm chắc thời cuộc, những thay đổi về xã hội, thời đại, cô đều nắm rõ, từ đó mà cô định hướng cho công việc, cách sống của mình “Chế độ này không ưa cá nhân giàu có, chỉ cần đủ ăn, thiếu ăn một chút càng tốt, thiếu ăn chính là vinh dự chứ không phải nhục nhã gì, nên tao chỉ cần đủ ăn…”, ta có thể thấy được cô nhận thức rất rõ về mặt hạn chế của một xã hội thời kỳ đổi mới, nhận ra được điều đó nhưng cô lại không chạy theo xu hướng, không gò mình theo phong trào, cố tình tỏ ra bản thân mình cơ cực, nghèo khổ để là công dân tốt của xã hội.

Cô sống trước hết là nghĩ cho bản thân mình, vì cuộc sống của chính gia đình mình và cuộc sống ấy hoàn toàn tự chủ….Kinh doanh hoa giấy không thể giàu được nhưng lại rất an nhàn, đủ ăn, tự chủ và không phải lo lắng điều gì. Cô Hiền là con người thức thời, nhạy bén với thời cuộc nhưng rất ngay thẳng, chính trực và thực tế. Sự ngay thẳng của cô còn được thể hiện qua lời góp ý với nhân vật “tôi”: “Mày nạt vợ mày quá, không cho nó quyết định bất cứ việc gì, như vậy là không được….”, chỉ qua một câu nói này mà ta nhận thức được cô Hiền tư tưởng dân chủ, phong cách sống của con người vô cùng hiện đại, theo cô trong một gia đình cần có người chồng trụ cột là đúng đắn, nhưng không vì lẽ đó mà người vợ không có bất cứ quyền hành gì, họ vẫn phải được quyền đóng góp, có quyền quyết định những vấn đề liên quan trực tiếp đến gia đình của mình, lời nói của cô chính là sự góp ý thẳng thắn, chân thành nhưng đồng thời cũng là lời phê án với tính cách gia trưởng của nhà văn.

Cô Hiền là người tuân thủ và đề cao nguyên tắc, những quy chuẩn về đạo đức và sự coi trọng thể hiện ngay trong cách cô dạy những đứa nhỏ, khi ăn cơm thì cô sửa cho chúng cách ngồi, cách cầm bát, cầm đũa, cách múc canh và cả cách nói chuyện trong mâm cơm. Và cô cũng căn dặn lũ nhỏ rằng “Là người Hà Nội thì từ cách đi, cách đứng, nói năng phải chuẩn chỉ, không được sống tùy tiện, buông thả”. Cô Hiền không phải là người máy móc, chặt chẽ nguyên tắc nhưng vì những nét văn hóa truyền thống lâu đời của người Hà Nội thì cô cũng dạy dỗ các đứa nhỏ, vì đó là những phép tắc, cách ứng xử cơ bản của mỗi con người, mà theo cô phải dạy dỗ chúng biết ý thức về bản thân mình, biết tự trọng để sau này trở thành công dân tốt có ích.

Tính cách của nhân vật cô Hiền còn được thể hiện rõ qua tình huống con trai của cô xung phong đi lính. Năm 1965, cuộc chiến đấu với đế quốc Mỹ đang diễn ra vô cùng gay gắt, Đảng và Nhà nước ra sức kêu gọi những thanh niên khỏe mạnh lên đường chi viện cho miền Nam ruột thịt. Trước tình hình đó, người con trai của cô đã không ngần ngại mà xung phong ra trận, cô Hiền không hề lưỡng lự, đắn đo mà quyết định cho nó đi ngay. Sự quyết đoán này không phải vì cô không thương đứa con trai của mình mà đều xuất phát từ ý thức trách nhiệm của một người dân, một người mẹ có nhân cách cao cả, mẫu mực. Cô cho đứa con trai đi lính là vì muốn nó có ý thức trách nhiệm với đất nước, biết sống anh dũng và là công dân có ích cho đất nước.

Từ khi đi lính, cô không nhận được bất cứ thông tin gì từ người con trai, thì con thứ của cô cũng làm đơn xin được tiếp gót anh trai. Với tâm thế của một người mẹ, cô Hiền không khỏi thương xót con, nhưng càng thương con thì cô lại càng muốn con sống có ý thức trách nhiệm, làm tròn bổn phận của một công dân. Cô cũng ý thức được rằng đất nước đang rất cần sự cống hiến của những thanh niên và cũng đã biết bao thế hệ như con trai cô đã gia nhập đội quân kháng chiến, dâng hiến cho sự độc lập của đất nước. Cô không hề ngăn cản chúng ra đi, vì như thế sẽ là một người mẹ ích kỷ, không biết nghĩ cho đất nước, ngăn cản con cũng chính là cách giết con.

Như vậy, chỉ bằng đôi nét miêu tả lời nói, hành động của nhân vật cô Hiền mà ta thấy được cô là một con người vô cùng sâu sắc, trải nghiệm và am hiểu thời cuộc. Qua những tình huống được tác giả xây dựng trong câu chuyện đã làm nổi bật lên những phẩm chất đáng quý ở con người cô – đó là một con người ngay thẳng, chính trực, không giả dối, vụ lợi, chuẩn mực con người Hà Nội. Với tư cách là một công dân, cô có ý thức trách nhiệm với mục tiêu độc lập của đất nước, cô rất thương con và giáo dục con một cách chuẩn chỉ, không vì những tình cảm cá nhân mà ngăn cản con ra đi chiến đấu bảo vệ tổ quốc.

 

3. Mẫu số 3

Nguyễn Khải là một nhà văn vô cùng tiêu biểu cho nền văn học Việt Nam trong thời kỳ đổi mới. Tác phẩm của ông luôn chứa đựng nhiều cái nhìn trăn trở, chiêm nghiệm, cảm nhận chân thực sự hối hả, xô bồ, đổi thay nhưng cũng đầy hương sắc của xã hội. Nhân vật cô Hiền trong tác phẩm “Một người Hà Nội” của tác giả đã nêu lên những nét đẹp và sức sống bất diệt của Hà Thành. Qua nhân vật này, tác giả đã gửi gắm biết bao nhiêu điều có tính triết lý về sự thay đổi của thời cuộc, không gian và thời gian, nhưng vẻ đẹp cùng những văn hóa truyền thống của con người Hà Nội vẫn sẽ mãi không thay đổi.

Nhân vật cô Hiền vốn có nguồn gốc xuất thân trong một gia đình quyền quý, được dạy dỗ đến nơi đến chốn, giàu có, lương thiện, thời trẻ chính là một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp. Cô là người có tri thức hiểu biết rộng, cô là người có cách sống rất tư sản, bộ mặt tư sản. Phong cách ăn mặc của cô cũng vô cùng sang trọng “Mùa đông đi giày nhung đính hạt cườm, mặc áo Măng – tô cổ lông”. Cách ăn của bà cũng khác hẳn với dân thường: “Có khăn trắng trải bàn, giữa bàn có một lọ hoa nhỏ, đũa bọc trong giấy bản, bát úp trên đĩa và từng người ngồi đúng chỗ quy định”. Đây là một lối sống vô cùng nghiêm khắc, nề nếp, thanh lịch, nhìn vào cứ tưởng tư sản nhưng thực chất cô Hiền không phải là người tư sản bởi cô chẳng bóc lột ai bao giờ. Cô còn làm ăn cực kỳ lương thiện, cửa hàng giấy hoa do chính tay cô gây dựng lên và có sự trợ giúp của các con. Trong quan hệ với người làm, cô đối xử vô cùng tốt, chính vì vậy mà cho đến mãi về sau khi về quê, cô vẫn được những người làm đến thăm cho gạo, bánh,…Đây chính là nét đẹp của những người lao động lương thiện, chân chính, sống có tình nghĩa.

Khi hòa bình lập lại, tác giả từ kháng chiến trở về. Hà Nội cũng nhỏ và người cũng vắng hơn trước, rất nhiều người đã đi tìm vùng đất mới để làm ăn, sinh sống. Riêng gia đình cô Hiền vẫn bám trụ lại Hà Nội bởi họ đã quen với nếp sống nơi đây không thể sinh cơ lập nghiệp ở nơi khác. Đây chính là tình yêu da diết, mãnh liệt của cô đối với mảnh đất Hà Nội. 

Nhân vật cô Hiền mang vẻ đẹp thanh lịch, cao sang của người đất kinh kỳ. Đó chính là vẻ đẹp xuất phát từ nội tâm nhân vật và không ngừng được vun đắp. Vẻ đẹp thanh lịch đó được thể hiện qua cách cô dạy con, cách múc canh, cách nói chuyện trong bữa ăn, cách cầm bát đũa, cách đi đứng,…Điều này thật khác hẳn với nếp sống sinh hoạt của nhân vật “tôi”. Với cô Hiền, đây không chỉ đơn giản là đời sống sinh hoạt vặt vãnh mà sâu xa hơn đó chính là văn hóa ứng xử, văn hóa sống của người dân Hà Nội. Cô còn nói rằng người Hà Nội là phải có lòng tự trọng, biết xấu hổ. Đây không phải là biểu hiện của sự kỹ tính, khó gần mà đó chính là vẻ đẹp tinh tế của một người có văn hóa.

Vẻ đẹp thanh lịch ấy còn được thể hiện qua phong cách sống của cô hằng ngày, qua những thói quen lịch lãm rất đậm chất Hà Nội. Dường như sự lịch lãm ấy đã chảy trong dòng máu của gia đình cô suốt bao thời gian qua. 

Sau chiến tranh, giữa cuộc sống đời thường, vẻ đẹp của cô Hiền được hiện lên bình dân như bao con người khác “Quần thâm, khăn len buộc đầu, đi ép hoặc guốc, áo bông ngắn”. Nhưng điều đáng quý là ở quan niệm sống của bà rằng xã hội lúc nào cũng phải tồn tại một giai cấp thượng lưu để nó làm quy chuẩn cho mọi giá trị. Đây chính là một quan niệm đẹp về cái thanh lịch, khác với xuề xòa, buông tuồng. 

Vẻ đẹp của cô Hiền còn được thể hiện qua cách sống cao thượng, luôn coi lòng tự trọng là thước đo phẩm giá của mình. Lòng tự trọng đó được thể hiện rõ nét qua chi tiết hai người con ruột của cô xung phong đi bộ đội, tham gia chiến đấu giành lại độc lập cho Tổ quốc. Khi hai đứa con cô có ý định đó, cô không hề lưỡng lự, do dự mà đồng ý luôn, không phải vì cô không thương con, không xót con mà vì cô không muốn hai đứa sống bám vào sự hy sinh cao cả của bạn bè đồng trang lứa, cô cũng muốn công bằng như bao bà mẹ khác, cô hiểu được rằng đã là công dân Việt Nam thì phải có ý thức trách nhiệm với sự sinh tồn của Tổ quốc. Là một người mẹ ai mà không yêu con, không muốn con gặp những khó khăn, gian nguy, bất trắc nhưng ở đây cô Hiền muốn dạy con sống không được hèn nhát, sống bám vào sự hy sinh của người khác chính là đáng hổ thẹn. Lòng tự trọng không cho phép con bà hèn nhát, nhút nhát, ích kỷ. Nhân vật cô Hiền ở đây được hiện lên là người có ý thức trách nhiệm với đất nước, dân tộc, biết chia sẻ những nỗi đau thương, mất mát với biết bao bà mẹ khác. 

Để làm nên sự thành công của tác phẩm nói chung và nhân vật bà Hiền nói riêng đó chính là nhờ vào ngòi bút tài hoa, sự tinh tế của tác giả Nguyễn Khải qua ngôn ngữ kể chuyện đặc sắc, có tính cá thể hóa. Nhà văn đã không tập trung miêu tả chi tiết nhân vật, mà chủ yếu là kể bằng quan sát, phân tích và đưa ra những lời bình đầy ý nghĩa. 

Qua nhân vật cô Hiền, tác giả đã khẳng định sức sống mãnh liệt, bền bỉ của các giá trị văn hóa mang nét đẹp Hà Thành. Qua đó tác giả muốn nhắn nhủ rằng mọi thế hệ mai sau phải luôn giữ gìn và lưu truyền bản sắc văn hóa đó. Chúng ta phải luôn biết tự hào về đất nước, về dân tộc, về con người Việt Nam. Nhân vật cô Hiền chính là hạt bụi vàng trong bể vàng trầm tích của văn hóa xứ sở.

Vừa rồi Mua Hàng Hóa đã trình bày nội dung về Phân tích nhân vật cô Hiền trong Một người Hà Nội. Hy vọng đây sẽ là những thông tin hữu ích đối với quý bạn đọc. Xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

 

Related Articles

Back to top button